灵隐山次超然韵时超然归南岳住庵劝之

宋代 释德洪
君亦工诗苦入神,冥搜物象故应贫。客儿亭下才相见,巾子峰前便卜邻。 梦里笔期生蕊萼,胸中镜懒拂埃尘。何当鈯斧住山去,要看青原一角麟。
jūn gōng shī shén   míng sōu xiàng yīng pín ér tíng xià cái xiāng jiàn jīn   fēng qián biàn 便 lín    
mèng shēng ruǐ è   xiōng zhōng jìng lǎn āi chén dāng zhù shān yào   kàn qīng yuán jiǎo lín