灵岩寺

宋代 高翥
天柱峰高逼太清,灵岩端足擅高名。 人间有石皆奴仆,天下无山可弟兄。 樵径雪深多虎迹,清溪风暖尽猿声。 客身元是山林种,见此如何不动情。
tiān zhù fēng gāo tài qīng   líng yán duān shàn gāo míng  
rén jiān yǒu shí jiē   tiān xià shān xiōng  
qiáo jìng xuě shēn duō   qīng fēng nuǎn jǐn yuán shēng  
shēn yuán shì shān lín zhǒng   jiàn dòng qíng