灵岩

宋代 孙觌
青莲花出古娃宫,华殷亭亭月满容。风籁一声传夜壑,云幢千丈荫苍松。 曲池漫漫悲禾黍,古隧冥冥出鼎钟。落纸烟云供醉笔,吾宗文采擅雕龙。
qīng lián huā chū gōng   huá yīn tíng tíng yuè mǎn róng fēng lài shēng chuán yún   zhuàng qiān zhàng yīn cāng sōng    
chí màn màn bēi shǔ   suì míng míng chū dǐng zhōng luò zhǐ yān yún gōng zuì   zōng wén cǎi shàn diāo lóng