凌虚台

宋代 苏轼
才高多感激,道直无往还。 不如此台上,举酒邀青山。 青山虽云远,似亦识公颜。 崩腾赴幽赏,披豁露天悭。 落日衔翠壁,暮云点烟鬟。 浩歌清兴发,放意末礼删。 是时岁云暮,微雪洒袍斑。 吏退迹如扫,宾来勇跻攀。 台前飞雁过,台上雕弓弯。 联翩向空坠,一笑惊尘寰。
cái gāo duō gǎn   dào zhí wǎng huán  
tái shàng   jiǔ yāo qīng shān  
qīng shān suī yún yuǎn   shì shí gōng yán  
bēng téng yōu shǎng   huō tiān qiān  
luò xián cuì   yún diǎn yān huán  
hào qīng xīng   fàng shān  
shì shí suì yún   wēi xuě páo bān  
tuì 退 sǎo   bīn lái yǒng pān  
tái qián fēi yàn guò   tái shàng diāo gōng wān  
lián piān xiàng kōng zhuì   xiào jīng chén huán