菱溪大石

宋代 欧阳修
新霜夜落秋水浅,有石露出寒溪垠。 苔昏土蚀禽鸟啄,出没溪水秋复春。 溪边老翁生长见,疑我来视何殷勤。 爱之远徙向幽谷,曳以三犊载两轮。 行穿城中罢市看,但惊可怪谁复珍。 荒烟野草埋没久,洗以石窦清泠泉。 朱栏绿竹相掩映,选致佳处当南轩。 南轩旁列千万峰,曾未有此奇嶙峋。 乃知异物世所少,万金争买传几人。 山河百战变陵谷,何为落彼荒溪濆。 山经地志不可究,遂令异说争纷纭。 皆云女娲初锻链,融结一气凝精纯。 仰视苍苍补其缺,染此绀碧莹且温。 或疑古者燧人氏,钻以出火为炮燔。 苟非神圣亲手迹,不尔孔窍谁雕剜。 又云汉使把汉节,西北万里穷昆仑。 行经于阗得宝玉,流入中国随河源。 沙磨水激自穿穴,所以镌凿无瑕痕。 嗟予有口莫能辩,叹息但以两手扪。 卢仝韩愈不在世,弹压百怪无雄文。 争奇斗异各取胜,遂至荒诞无根原。 天高地厚靡不有,丑好万状奚足论。 惟当扫雪席其侧,日与嘉客陈清樽。
xīn shuāng luò qiū shuǐ qiǎn   yǒu shí chū hán yín
tái hūn shí qín niǎo zhuó   chū shuǐ qiū chūn
biān lǎo wēng shēng zhǎng jiàn   lái shì yīn qín
ài zhī yuǎn xiàng yōu   sān zài liǎng lún
xíng chuān 穿 chéng zhōng shì kàn   dàn jīng guài shuí zhēn
huāng yān cǎo mái jiǔ   shí dòu qīng líng quán
zhū lán 绿 zhú xiāng yǎn yìng   xuǎn zhì jiā chǔ dāng nán xuān
nán xuān páng liè qiān wàn fēng   céng wèi yǒu lín xún
nǎi zhī shì suǒ shǎo   wàn jīn zhēng mǎi chuán rén
shān bǎi zhàn biàn líng   wéi luò huāng fén
shān jīng zhì jiū   suì lìng shuō zhēng fēn yún
jiē yún chū duàn liàn   róng jié níng jīng chún
yǎng shì cāng cāng quē   rǎn gàn yíng qiě wēn
huò zhě suì rén shì   zuān chū huǒ wèi pào fán
gǒu fēi shén shèng qīn shǒu   ěr kǒng qiào shuí diāo wān
yòu yún hàn shǐ 使 hàn jié   西 běi wàn qióng kūn lún
xíng jīng tián bǎo   liú zhōng guó suí yuán
shā shuǐ chuān 穿 xué   suǒ juān záo xiá hén
jiē yǒu kǒu néng biàn   tàn dàn liǎng shǒu mén
tóng hán zài shì   tán bǎi guài xióng wén
zhēng dòu shèng   suì zhì huāng dàn gēn yuán
tiān gāo hòu yǒu   chǒu hǎo wàn zhuàng lùn
wéi dāng sǎo xuě   jiā chén qīng zūn