岭下卧疾,寄刘长卿员外

唐代 包佶
唯有贫兼病,能令亲爱疏。岁时供放逐,身世付空虚。 胫弱秋添絮,头风晓废梳。波澜喧众口,藜藿静吾庐。 丧马思开卦,占鸮懒发书。十年江海隔,离恨子知予。
wéi yǒu pín jiān bìng   néng lìng qīn ài shū suì shí gōng fàng zhú   shēn shì kōng
jìng ruò qiū tiān   tóu fēng xiǎo fèi shū lán xuān zhòng kǒu   huò jìng
sàng kāi guà   zhàn xiāo lǎn shū shí nián jiāng hǎi   hèn zi zhī