凌歊台

唐代 李白
旷望登古台,台高极人目。叠嶂列远空,杂花间平陆。 闲云入窗牖,野翠生松竹。欲览碑上文,苔侵岂堪读。
kuàng wàng dēng tái   tái gāo rén dié zhàng liè yuǎn kōng   huā jiān píng
xián yún chuāng yǒu   cuì shēng sōng zhú lǎn bēi shàng wén   tái qīn kān