凌歊/金人捧露盘

宋代 贺铸
控沧江。排青嶂,燕台凉。驻彩仗、乐未渠央。岩花磴蔓,妒千门、珠翠倚新妆。舞闲歌悄,恨风流、不管余香。 繁华梦,惊俄顷,佳丽地,指苍茫。寄一笑、何与兴亡。时船载酒,赖使君、相对两胡床。缓调清管,更为侬、三弄斜阳。
kòng cāng jiāng pái qīng zhàng   yàn tái liáng zhù cǎi zhàng wèi yāng yán huā dèng màn   qiān mén zhū cuì xīn zhuāng xián qiāo   hèn fēng liú guǎn xiāng
fán huá mèng   jīng é qǐng   jiā   zhǐ cāng máng xiào xīng wáng shí chuán zài jiǔ   lài shǐ 使 jūn xiāng duì liǎng chuáng huǎn diào qīng guǎn   gèng wéi nóng sān nòng xié yáng