陵霄花

宋代 陆游
庭中青松四无邻,陵霄百尺依松身,高花风堕赤玉盏,老蔓烟湿苍龙鳞。 古来豪杰人少知,昂霄耸壑宁自期?抱才委地固多矣,今我抚事心伤悲!
tíng zhōng qīng sōng lín   líng xiāo bǎi chǐ sōng shēn   gāo huā fēng duò chì zhǎn   lǎo màn yān shī 湿 cāng lóng lín
lái háo jié rén shǎo zhī   áng xiāo sǒng níng   bào cái wěi duō   jīn shì xīn shāng bēi