凌霄

宋代 许及之
羊角连蜷上,青霄便许凌。绝怜香草色,莫遣逐浮萍。
yáng jiǎo lián quán shàng   qīng xiāo biàn 便 líng jué lián xiāng cǎo   qiǎn zhú píng