灵响词

唐代 佚名
此响非俗响,心知是灵仙。不曾离耳里,高下如秋蝉。 入夜声则厉,在昼声则微。神灵斥众恶,与我作风威。 妙响无住时,昼夜常轮回。那是偶然事,上界特使来。 何以辨灵应,事须得梯媒。自从灵响降,如有真人来。 存念长在心,展转无停音。可怜清爽夜,静听秋蝉吟。
xiǎng fēi xiǎng   xīn zhī shì líng xiān céng ěr   gāo xià qiū chán
shēng   zài zhòu shēng wēi shén líng chì zhòng   zuò fēng wēi
miào xiǎng zhù shí   zhòu cháng lún huí shi ǒu rán shì   shàng jiè shǐ 使 lái
biàn líng yìng   shì méi cóng líng xiǎng jiàng   yǒu zhēn rén lái
cún niàn zhǎng zài xīn   zhǎn zhuǎn tíng yīn lián qīng shuǎng   jìng tīng qiū chán yín