灵台家兄古镜歌

唐代 薛逢
一尺圆潭深黑色,篆文如丝人不识。耕夫云住赫连城, 赫连城下亲耕得。镜上磨莹一月馀,日中渐见菱花舒。 金膏洗拭鉎涩尽,黑云吐出新蟾蜍。人言此是千年物, 百鬼闻之形暗栗,玉匣曾经龙照来,岂宜更鉴农夫质。 有时霹雳半夜惊,窗中飞电如晦明。盘龙鳞胀玉匣溢, 牙爪触风时有声。耕夫不解珍灵异,翻惧赫连神作祟。 十千卖与灵台兄,百丈灵湫坐中至。溢匣水色如玉倾, 儿童不敢窥泓澄。寒光照人近不得,坐愁雷电湫中生。 吾兄吾兄须爱惜,将来慎勿虚抛掷。兴云致雨会有时, 莫遣红妆秽灵迹。
chǐ yuán tán shēn hēi   zhuàn wén rén shí gēng yún zhù lián chéng  
lián chéng xià qīn gēng jìng shàng yíng yuè   zhōng jiàn jiàn líng huā shū
jīn gāo shì shēng jǐn   hēi yún chū xīn chán chú rén yán shì qiān nián  
bǎi guǐ wén zhī xíng àn   xiá céng jīng lóng zhào lái   gèng jiàn nóng zhì
yǒu shí bàn jīng   chuāng zhōng fēi diàn huì míng pán lóng lín zhàng xiá  
zhǎo chù fēng shí yǒu shēng gēng jiě zhēn líng   fān lián shén zuò suì
shí qiān mài líng tái xiōng   bǎi zhàng líng qiū zuò zhōng zhì xiá shuǐ qīng  
ér tóng gǎn kuī hóng chéng hán guāng zhào rén jìn   zuò chóu léi diàn jiǎo zhōng shēng
xiōng xiōng ài   jiāng lái shèn pāo zhì xīng yún zhì huì yǒu shí  
qiǎn hóng zhuāng huì líng