灵山寺

宋代 王安石
灵山名谁自,波涛截孤峰。 何夫佛子住,四面凭危空。 折椽与裂瓦,委弃填西东。 库廊行抑首,居者莽谁容。 吾舟维其侧,落日生秋风。 瞰崖聊寄目,万物极纤穠。 震荡江海思,洗涤堙郁中。 胡为嬉游人,过此无留踪。 景岂龙游殊,盛衰浩无穷。 吾闻世所好,楼殿浮青红。 那知山水乐,岂在豪华宫。 世好□变尔,感激难为工。
líng shān míng shuí   tāo jié fēng
zhù   miàn píng wēi kōng
zhé chuán liè   wěi tián 西 dōng
láng xíng shǒu   zhě mǎng shuí róng
zhōu wéi   luò shēng qiū fēng
kàn liáo   wàn xiān nóng
zhèn dàng jiāng hǎi   yīn zhōng
wéi yóu rén   guò liú zōng
jǐng lóng yóu shū   shèng shuāi hào qióng
wén shì suǒ hǎo   lóu diàn 殿 qīng hóng
zhī shān shuǐ   zài háo huá gōng
shì hǎo   biàn ěr   gǎn nán wéi gōng