岭梅

清代 屈大均
岭梅冬已发,香总在南枝。霜共黄花湿,风兼绛叶吹。 虽寒无雪覆,即早有莺窥。隔岁春光满,江南殊未知。
lǐng méi dōng   xiāng zǒng zài nán zhī shuāng gòng huáng huā shī 湿   fēng jiān jiàng chuī
suī hán xuě   zǎo yǒu yīng kuī suì chūn guāng mǎn   jiāng nán shū wèi zhī