玲珑玉

清代 况周颐
无恙危阑,染秋色、一夕谁知。林疏日薄,作寒那更天涯。 恼乱丹枫醉舞,甚婵娟青女,犹斗华姿。悽其。亏荒城,侵晓角吹。 漫惜何郎鬓绿,念江山金粉,一例成悲。懒具鹴裘,向东篱、且看寒枝。 葭苍伊人何处,便咽尽、孤琴促节,雅操贻谁。锦书滞,怅南楼,惊雁过迟。
yàng wēi lán   rǎn qiū shéi zhī lín shū zuò hán   gèng tiān      
nǎo luàn dān fēng zuì   shén chán juān qīng   yóu dòu huá 姿 kuī huāng chéng qīn xiǎo   jiǎo chuī      
màn láng bìn 绿   niàn jiāng shān jīn fěn   chéng bēi lǎn shuāng qiú xiàng   dōng qiě kàn hán zhī      
jiā cāng rén chǔ   biàn 便 yàn jǐn qín jié   cāo shuí jǐn shū zhì chàng nán   lóu jīng yàn   guò chí