玲珑四犯·阔甚吴天

宋代 史达祖
阔甚吴天,顿放得、江南离绪多少。一雨为秋,凉气小窗先到。轻梦听彻风蒲,又散入、楚空清晓。问世间、愁在何处,不离澹烟衰草。簟纹独浸芙蓉影,想凄凄、欠郎偎抱。即今卧得云衣冷,山月仍相照。方悔翠袖,易分难聚,有玉香花笑。待雁来、先寄新词归去,且教知道。
kuò shén tiān   dùn fàng jiāng nán duō shǎo wèi qiū   liáng xiǎo chuāng xiān dào qīng mèng tīng chè fēng   yòu sàn chǔ kōng qīng xiǎo wèn shì jiān chóu zài chǔ   dàn yān shuāi cǎo diàn wén jìn róng yǐng   xiǎng qiàn láng wēi bào jīn yún lěng   shān yuè réng xiāng zhào fāng huǐ cuì xiù   fēn nán   yǒu xiāng huā xiào dài yàn lái xiān xīn guī   qiě jiào zhī dào