玲珑四犯

宋代 杨泽民
韵胜江梅,笑杏俗桃粗,空眩妖艳。尽屏铅华,天赋翠眉丹脸。门闭昼永春长,看燕子、并飞撩乱。欢岁华若箭频换。深院有谁能见。 夜来初得同相荐。便门阑、瑞烟葱茜。天然素质真颜色,直是惊人眼。曾向众里较量,似六个、骰儿六点。应自来恨闷,和想忆,都消散。
yùn shèng jiāng méi   xiào xìng táo   kōng xuàn yāo yàn jǐn píng qiān huá   tiān cuì méi dān liǎn mén zhòu yǒng chūn zhǎng   kàn yàn zi bìng fēi liáo luàn huān suì huá ruò jiàn pín huàn shēn yuàn yǒu shuí néng jiàn
lái chū tóng xiāng jiàn biàn 便 mén lán ruì yān cōng qiàn tiān rán zhì zhēn yán   zhí shì jīng rén yǎn céng xiàng zhòng jiào liàng   shì liù tóu ér liù diǎn yīng lái hèn mèn   xiǎng   dōu xiāo sàn