玲珑四犯

宋代 李从周
初拨琵琶,未肯信,知音真个稀少。尽日芳情,萦系玉人怀抱。须待化作杨花,特地过、旧家池沼。想绮窗、刺绣迟了,半缕茜茸微绕。 旧时眉妩贪相恼。到春来、为谁浓扫。新归燕子都曾识,不敢教知道。长是倦出绣幕,向梦里、重谋一笑。怎得同携手,花阶月地,把愁勾了。
chū pa   wèi kěn xìn   zhī yīn zhēn shǎo jìn fāng qíng   yíng rén huái 怀 bào dài huà zuò yáng huā   guò jiù jiā chí zhǎo xiǎng chuāng xiù chí le   bàn qiàn rōng wēi rào
jiù shí méi tān xiāng nǎo dào chūn lái wèi shuí nóng sǎo xīn guī yàn dōu céng shí   gǎn jiào zhī dào cháng shì juàn chū xiù   xiàng mèng zhòng móu xiào zěn de tóng xié shǒu   huā jiē yuè   chóu gōu le