令既有高邸之行而束孝先兄弟索余诗云

宋代 王令
扰扰利学者,久不可与谋。 读书乃何为,老不知轲丘。 弗恤义所在,务期高爵收。 尝闻失则嗟,不闻得之羞。 知谁洪其源,使世乘其流。 於今已汗漫,更久将遡游。 尝闻古人言,饕餮为共兜。 谓恶岂必多,偷饱德弗修。 不知自思者,舍此何所由。 故余早知惧,誓将异人求。 宁为寒饿嗟,不同富贵讴。 此行况有获,师德高前修。 因尝请子行,勉子无逗遛。 於吾乃何有,同病不独瘳。 虽爱谓予然,尚疑子终不。 惜子有高材,竿幢揭华旒。 苟能自摆去,不为世学囚。 行将见远到,强弩射弱菆。 何必请予诗,自合治子輈。
rǎo rǎo xué zhě   jiǔ móu  
shū nǎi wéi   lǎo zhī qiū  
suǒ zài   gāo jué shōu  
cháng wén shī jiē   wén de zhī xiū  
zhī shuí hóng yuán   shǐ 使 shì chéng liú  
jīn hàn màn   gèng jiǔ jiāng yóu  
cháng wén rén yán   tāo tiè wèi gòng dōu  
wèi è duō   tōu bǎo xiū  
zhī zhě   shě suǒ yóu  
zǎo zhī   shì jiāng rén qiú  
níng wèi hán è 饿 jiē   tóng guì ōu  
xíng kuàng yǒu huò   shī gāo qián xiū  
yīn cháng qǐng zi xíng   miǎn zi dòu liú  
nǎi yǒu   tóng bìng chōu  
suī ài wèi rán   shàng zi zhōng  
zi yǒu gāo cái   gān 竿 chuáng jiē huá liú  
gǒu néng bǎi   wéi shì xué qiú  
xíng jiāng jiàn yuǎn dào   qiáng shè ruò zōu  
qǐng shī   zhì zi zhōu