淩家山

近现代 杨雪窗
句芒散阳和,翠涨春山腴。烟草迷离飘广带,野芳红紫曳轻裾。 青女下霜威,黄落秋山臞。忽如逸士曲肱卧,苍颜傲骨映澄湖。 我来江城竟何事,邂逅兹山疑宿契。旦绕山之巅,暮绕山之趾。 云山转侧为谁容,与余目成既有以。忆昔童稚卧南村,门对遥山若晴髻。 可怜山容故多态,四时不语长凝睇。异乡濩落本樗材,岂意逢君愁眼开。 故园风味宛相似,知是夸娥负山来。
gōu máng sàn yáng   cuì zhǎng chūn shān yān cǎo piāo guǎng 广 dài   fāng hóng qīng
qīng xià shuāng wēi   huáng luò qiū shān shì gōng   cāng yán ào yìng chéng
lái jiāng chéng jìng shì   xiè hòu shān 宿 dàn rào shān zhī diān   rào shān zhī zhǐ
yún shān zhuǎn wèi shuí róng   chéng yǒu tóng zhì nán cūn   mén duì yáo shān ruò qíng
lián shān róng duō tài   shí zhǎng níng xiāng huò luò běn chū cái   féng jūn chóu yǎn kāi
yuán fēng wèi wǎn xiāng   zhī shì kuā é shān lái