令狐相公见示赠竹二十韵仍命继和

唐代 刘禹锡
高人必爱竹,寄兴良有以。峻节可临戎,虚心宜待士。 众芳信妍媚,威凤难栖止。遂于鼙鼓间,移植东南美。 封以梁国土,浇之浚泉水。得地色不移,凌空势方起。 新青排故叶,馀纷笼疏理。犹复隔墙藩,何因出尘滓。 兹辰去前蔽,永日劳瞪视。槭槭林已成,荧荧玉相似。 规摹起心匠,洗涤在颐指。曲直既了然,孤高何卓尔。 垂梢覆内屏,迸笋侵前戺。妓席拂云鬓,宾阶荫珠履。 抱琴恣闲玩,执卷堪斜倚。露下悬明珰,风来韵清徵。 坚贞贯四候,标格殊百卉。岁晚当自知,繁华岂云比。 古诗无赠竹,高唱从此始。一听清瑶音,峥然长在耳。
gāo rén ài zhú   xīng liáng yǒu jùn jié lín róng   xīn dài shì
zhòng fāng xìn yán mèi   wēi fèng nán zhǐ suì jiān   zhí dōng nán měi
fēng liáng guó   jiāo zhī jùn quán shuǐ de   líng kōng shì fāng
xīn qīng pái   fēn lóng shū yóu qiáng fān   yīn chū chén
chén qián   yǒng láo dèng shì lín chéng   yíng yíng xiāng
guī xīn jiàng   zài zhǐ zhí liǎo rán   gāo zhuó ěr
chuí shāo nèi píng   bèng sǔn qīn qián shì yún bìn   bīn jiē yīn zhū
bào qín xián wán   zhí juǎn kān xié xià xuán míng dāng   fēng lái yùn qīng zhǐ
jiān zhēn guàn hòu   biāo shū bǎi huì suì wǎn dāng zhī   fán huá yún
shī zèng zhú   gāo chàng cóng shǐ tīng qīng yáo yīn   zhēng rán zhǎng zài ěr