令狐仆射与余投分素深,纵山川阻修然音问相

唐代 刘禹锡
词一篇音韵弥切,收泪握管以成报章。虽广陵之弦于今绝矣, 而盖泉之感犹庻闻焉。焚之帐之前,附于旧编之末】~ 刘禹锡 前日寝门恸,至今悲有余。已嗟万化尽,方见八行书。 满纸传相忆,裁诗怨索居。危弦音有绝,哀玉韵犹虚。 忽叹幽明异,俄惊岁月除。文章虽不朽,精魄竟焉如。 零泪沾青简,伤心见素车。凄凉从此后,无复望双鱼。
piān yīn yùn qiè   shōu lèi guǎn chéng bào zhāng suī guǎng 广 líng zhī xián jīn jué  
ér gài quán zhī gǎn yóu shù wén yān fén zhī zhàng zhī qián   jiù biān zhī   ~
liú
qián qǐn mén tòng   zhì jīn bēi yǒu jiē wàn huà jǐn   fāng jiàn háng shū
mǎn zhǐ chuán xiāng   cái shī yuàn suǒ wēi xián yīn yǒu jué   āi yùn yóu
tàn yōu míng   é jīng suì yuè chú wén zhāng suī xiǔ   jīng jìng yān
líng lèi zhān qīng jiǎn   shāng xīn jiàn chē liáng cóng hòu   wàng shuāng