灵峰洞

清代 韩则愈
有峰拔地起,亭立三千尺。转折拾层级,洞天窥一隙。 幽邃直佛窟,传闻太守辟。岁月既已久,石上苔藓积。 洞门俯众山,双笋谁为擘。灵芝高可采,初月瀁金液。 小憩招白云,藉草欲晨夕。山僧不厌人,笋蕨喜留客,终老袪尘缨,优游此山泽。
yǒu fēng   tíng sān qiān chǐ zhuǎn zhé shí céng   dòng tiān kuī
yōu suì zhí   chuán wén tài shǒu suì yuè jiǔ   shí shàng tái xiǎn
dòng mén zhòng shān   shuāng sǔn shuí wèi bāi líng zhī gāo cǎi   chū yuè yàng jīn
xiǎo zhāo bái yún   cǎo chén shān sēng yàn rén   sǔn jué liú   zhōng lǎo chén yīng   yōu yóu shān