灵椿馆风折椿树

宋代 刘敞
野人独爱灵椿馆,馆前灵椿耸危干。风柔雨练三月馀,奕奕中庭荫华伞。 清阴及物不自惜,赤日当天损炎旱。危檐密牖清有馀,翠竹猗桐何足算。 南山白虎啸狂飙,孤根易动枝条散。芳华寂寞未及衰,萎迟遂比沟中断。 君不见月中紫桂天上榆,有名无实安自如。天河均涧易生植,甘露洒叶长扶疏。 结根得所应自贵,庇荫虽远真徒虚。灵椿乎,庄子浪叟诚尔徒。 尔当自取八千岁,今颠蹶矣人谁扶。
rén ài líng chūn 椿 guǎn   guǎn qián líng chūn 椿 sǒng wēi gàn fēng róu liàn sān yuè   zhōng tíng yīn huá sǎn
qīng yīn   chì dàng tiān sǔn yán hàn wēi yán yǒu qīng yǒu   cuì zhú tóng suàn
nán shān bái xiào kuáng biāo   gēn dòng zhī tiáo sàn fāng huá wèi shuāi   wēi chí suì gōu zhōng duàn
jūn jiàn yuè zhōng guì tiān shàng   yǒu míng shí ān tiān jūn jiàn shēng zhí   gān zhǎng shū
jié gēn de suǒ yīng guì   yìn suī yuǎn zhēn líng chūn 椿   zhuāng làng sǒu chéng ěr
ěr dāng qiān suì   jīn diān jué rén shuí