灵壁手印篇

元代 钱惟善
汉香飞入乌孙国,踰白龙堆行绝域。万里穷愁天一方,曾驻鸣镳倚灵壁。 灵壁亭亭立空雪,石痕不烂胭脂节。神飙吹影高撩秋,提云欲补中原月。 穹庐作室墙以旃,佩环魂托胡歌传。当时双泪洒成血,血成碧色苔花坚。 青冢相望去不归,归时定化黄鹄飞。千年恨隔毡城梦,汉使者过空沾衣。
hàn xiāng fēi sūn guó   bái lóng duī xíng jué wàn qióng chóu tiān fāng   céng zhù míng biāo líng
líng tíng tíng kōng xuě   shí hén làn yān zhī jié shén biāo chuī yǐng gāo liāo qiū   yún zhōng yuán yuè
qióng zuò shì qiáng zhān   pèi huán hún tuō chuán dāng shí shuāng lèi chéng xuè   xuè chéng tái huā jiān
qīng zhǒng xiāng wàng guī   guī shí dìng huà huáng fēi qiān nián hèn zhān chéng mèng   hàn shǐ 使 zhě guò kōng zhān