灵壁石歌为方岩王侍郎作

宋代 戴复古
灵壁一峰天下奇,体势雄伟身巍巍, 巨灵怒拗天柱掷。平地苍龙骧首尾, 两片黑云腰夹之。声如青铜色碧玉, 秀润四时岚翠湿。乾坤所宝落世间, 鬼神上诉天公泣。谓有非常人, 致此非常物。可磨斫贼剑, 可倚击奸笏。可祝不老年。 可比至刚德。自从突兀在眼前, 溪山日夜生颜色。君不见杭州风流白使君, 雅爱天竺双云根。又不见奇章公家太湖碧, 高下品题分甲乙。二公名与石不磨, 今到方岩有灵壁。我来欲作灵壁歌, 击石一唱三摩挲。秋风萧萧淮水波, 中分南北横干戈。胡尘埋没汉山河, 泗滨灵壁今如何。安得此石来岩阿, 郁然盘礴中原气,对此令人感慨多。
líng fēng tiān xià   shì xióng wěi shēn wēi wēi  
líng ǎo tiān zhù zhì píng cāng lóng xiāng shǒu wěi  
liǎng piàn hēi yún yāo jiā zhī shēng qīng tóng  
xiù rùn shí lán cuì shī 湿 qián kūn suǒ bǎo luò shì jiān  
guǐ shén shàng tiān gōng wèi yǒu fēi cháng rén  
zhì fēi cháng zhuó zéi jiàn  
jiān zhù lǎo nián
zhì gāng cóng zài yǎn qián  
shān shēng yán jūn jiàn háng zhōu fēng liú bái shǐ 使 jūn  
ài tiān zhú shuāng yún gēn yòu jiàn zhāng gōng jiā tài  
gāo xià pǐn fēn jiǎ èr gōng míng shí  
jīn dào fāng yán yǒu líng lái zuò líng  
shí chàng sān qiū fēng xiāo xiāo huái shuǐ  
zhōng fēn nán běi héng gān chén mái hàn shān  
bīn líng jīn ān shí lái yán ē  
rán pán zhōng yuán   duì lìng rén gǎn kǎi duō