临高台

唐代 贯休
凉风吹远念,使我升高台。宁知数片云,不是旧山来。 故人天一涯,久客殊未回。雁来不得书,空寄声哀哀。
liáng fēng chuī yuǎn niàn   shǐ 使 shēng gāo tái níng zhī shù piàn yún   shì jiù shān lái
rén tiān   jiǔ shū wèi huí yàn lái shū   kōng shēng āi āi