邻妇哭殇子用韵

明代 庞尚鹏
山中歼露歌,里人皆动色。何况母子间,情义关休戚。 拊心长恸白日颓,泪零百草东山摧。奈何原壤歌狸首,独于母死忘悲哀。 亦有风流称放达,浃旬一饮醉如泥。祇将白骨埋黄土,雨馀荒冢草萋萋。 世间骨肉多如此,吁嗟邻妇何深悲。幽明已隔重泉路,肠断呼天知为谁。 游魂一去不复返,人生如寄终同归。乾坤亦有销沉日,杜宇空劳月下啼。
shān zhōng jiān   rén jiē dòng kuàng jiān qíng   guān xiū    
xīn cháng tòng bái tuí   lèi líng bǎi cǎo dōng shān cuī nài yuán rǎng shǒu   wàng bēi āi    
yǒu fēng liú chēng fàng   jiā xún yǐn zuì jiāng bái mái huáng   huāng zhǒng cǎo    
shì jiān ròu duō   jiē lín shēn bēi yōu míng zhòng quán cháng   duàn tiān zhī wèi shuí    
yóu hún fǎn   rén shēng zhōng tóng guī qián kūn yǒu xiāo chén   kōng láo yuè xià