临风舒锦

唐代 萧昕
丽锦匹云终,襜襜展向风。花开翻覆翠,色乱动摇红。 缕散悠扬里,文回照灼中。低垂疑步障,吹起作晴虹。 既与丘迟梦,深知卓氏功。还乡将制服,从此表亨通。
jǐn yún zhōng   chān chān zhǎn xiàng fēng huā kāi fān cuì   luàn dòng yáo hóng
sàn yōu yáng   wén huí zhào zhuó zhōng chuí zhàng   chuī zuò qíng hóng
qiū chí mèng   shēn zhī zhuó shì gōng huán xiāng jiāng zhì   cóng biǎo hēng tōng