临顿为吴中偏胜之地陆鲁望居之不出郛郭旷若

唐代 皮日休
一方萧洒地,之子独深居。绕屋亲栽竹,堆床手写书。 高风翔砌鸟,暴雨失池鱼。暗识归山计,村边买鹿车。 篱疏从绿槿,檐乱任黄茅。压酒移谿石,煎茶拾野巢。 静窗悬雨笠,闲壁挂烟匏。支遁今无骨,谁为世外交。 茧稀初上簇,醅尽未干床。尽日留蚕母,移时祭麹王。 趁泉浇竹急,候雨种莲忙。更葺园中景,应为顾辟疆。 静僻无人到,幽深每自知。鹤来添口数,琴到益家资。 坏堑生鱼沫,颓檐落燕儿。空将绿蕉叶,来往寄闲诗。 夏过无担石,日高开板扉。僧虽与筒簟,人不典蕉衣。 鹤静共眠觉,鹭驯同钓归。生公石上月,何夕约谭微。 经岁岸乌纱,读书三十车。水痕侵病竹,蛛网上衰花。 诗任传渔客,衣从递酒家。知君秋晚事,白帻刈胡麻。 寂历秋怀动,萧条夏思残。久贫空酒库,多病束鱼竿。 玄想凝鹤扇,清斋拂鹿冠。梦魂无俗事,夜夜到金坛。 闭门无一事,安稳卧凉天。砌下翘饥鹤,庭阴落病蝉。 倚杉闲把易,烧朮静论玄。赖有包山客,时时寄紫泉。 病起扶灵寿,翛然强到门。与杉除败叶,为石整危根。 薜蔓任遮壁,莲茎卧枕盆。明朝有忙事,召客斫桐孙。 缓颊称无利,低眉号不能。世情都太薄,俗意就中憎。 云态不知骤,鹤情非会徵。画臣谁奉诏,来此写姜肱。
fāng xiāo   zhī shēn rào qīn zāi zhú   duī chuáng shǒu xiě shū
gāo fēng xiáng niǎo   bào shī chí àn shí guī shān   cūn biān mǎi 鹿 chē
shū cóng 绿 jǐn 槿   yán luàn rèn huáng máo jiǔ 谿 shí   jiān chá shí cháo
jìng chuāng xuán   xián guà yān páo zhī dùn jīn   shuí wèi shì wài jiāo
jiǎn chū shàng   pēi jǐn wèi gàn chuáng jìn liú cán   shí wáng
chèn quán jiāo zhú   hòu zhǒng lián máng gèng yuán zhōng jǐng   yīng wèi jiāng
jìng rén dào   yōu shēn měi zhī lái tiān kǒu shù   qín dào jiā
huài qiàn shēng   tuí yán luò yàn ér kōng jiāng 绿 jiāo   lái wǎng xián shī
xià guò dān dàn   gāo kāi bǎn fēi sēng suī tǒng diàn   rén diǎn jiāo
jìng gòng mián jué   xùn tóng diào guī shēng gōng dàn shàng yuè   yuē tán wēi
jīng suì àn shā   shū sān shí chē shuǐ hén qīn bìng zhú   zhū wǎng shàng shuāi huā
shī rèn chuán   cóng jiǔ jiā zhī jūn qiū wǎn shì   bái
qiū huái 怀 dòng   xiāo tiáo xià cán jiǔ pín kōng jiǔ   duō bìng shù gān 竿
xuán xiǎng níng shàn   qīng zhāi 鹿 guān mèng hún shì   dào jīn tán
mén shì   ān wěn liáng tiān xià qiào   tíng yīn luò bìng chán
shān xián   shāo shù jìng lùn xuán lài yǒu bāo shān   shí shí quán
bìng líng shòu 寿   xiāo rán qiáng dào mén shān chú bài   wèi shí zhěng wēi gēn
màn rèn zhē   lián jīng zhěn pén míng cháo yǒu máng shì   zhào zhuó tóng sūn
huǎn jiá chēng   méi hào néng shì qíng dōu tài báo   jiù zhōng zēng
yún tài zhī zhòu   qíng fēi huì zhēng huà chén shuí fèng zhào   lái xiě jiāng gōng