临顿儿

清代 吴伟业
临顿谁家儿?生小矜白皙。 阿爷负官钱,弃置何仓卒! 贻我适谁家,朱门临广陌。 嘱侬且好住,跳弄无知识。 独怪临去时,摩首如怜惜。 三年教歌舞,万里离亲戚。 绝技逢侯王,宠异施恩泽。 高堂红氍毹,华灯布瑶席。 授以紫檀槽,吹以白玉笛。 文锦缝我衣,珍珠装我额。 瑟瑟珊瑚枝,曲罢恣狼藉。 我本贫家子,邂逅道抛掷。 一身被驱使,两口无消息。 纵赏千万金,莫救饿死骨。 欢乐居他乡,骨肉诚何益!
lín dùn shuí jiā ér   shēng xiǎo jīn bái
ā guān qián   zhì cāng  
shì shuí jiā   zhū mén lín guǎng 广
zhǔ nóng qiě hǎo zhù   tiào nòng zhī shí
guài lín shí   shǒu lián
sān nián jiào   wàn qīn
jué féng hòu wáng   chǒng shī ēn
gāo táng hóng shū   huá dēng yáo
shòu tán cáo   chuī bái
wén jǐn fèng   zhēn zhū zhuāng é
shān zhī   láng
běn pín jiā zi   xiè hòu dào pāo zhì
shēn bèi shǐ 使   liǎng kǒu xiāo xi
zòng shǎng qiān wàn jīn   jiù è 饿
huān xiāng   ròu chéng