李南雄而进

明代 王世贞
尔父南宫老,尊为帝者师。向来麟阁重,况有凤毛奇。 难弟曾双戟,中年暂一麾。累朝悬赐履,万里借褰帷。 庾岭熊轩过,凌江雀舫移。宦资装石见,心事买山知。 乔木风霜古,渔樵日月私。浮云回意气,流水莹须眉。 学稼兴时早,看花散每迟。不须求大药,即此是仙资。
ěr nán gōng lǎo   zūn wèi zhě shī xiàng lái lín zhòng kuàng   yǒu fèng máo    
nàn céng shuāng   zhōng nián zàn huī lèi cháo xuán wàn   jiè qiān wéi    
lǐng xióng xuān guò   líng jiāng què fǎng huàn zhuāng shí jiàn xīn   shì mǎi shān zhī    
qiáo fēng shuāng   qiáo yuè yún huí liú   shuǐ yíng méi    
xué jià xīng shí zǎo   kàn huā sàn měi chí qiú yào   shì xiān