麟哀十首 其四

明代 李江
马嘶芳草路何长,万里腾云只自伤。天子门生知有分,细君年几未应亡。 堂前甘旨须供奉,壶内纲常赖主张。行李春风原是客,马嘶芳草路何长。
fāng cǎo zhǎng   wàn téng yún zhī shāng tiān mén shēng zhī yǒu fèn   jūn nián wèi yìng wáng    
táng qián gān zhǐ gòng fèng   nèi gāng cháng lài zhǔ zhāng xíng chūn fēng yuán shì   fāng cǎo zhǎng