李谟吹笛歌

宋代 田锡
洛阳少年称李谟,众推横笛多功夫。当时教坊第一部,算得比衣皆不如。 天津杨柳笼桥绿,胧月澹烟何处宿。不怕金吾禁夜严,偷得新翻禁中曲。 曲中次第能记持,尽向乔栏闇谱之。性聪心慧归来习,分明把向月中吹。 五音嘈囋相搀出,呼宫吸徵尤奇崛。谁羡曹纲善琵琶,未说阳陶能觱栗。 缠声不断如连环,重声忽转如回山。清新不比落梅曲,飘飖乍象霓裳翻。 碎节繁音交砉騞,南箕鼓风箫籁窄。一斛明珠一索穿,撒落金盘催曲拍。 铮摐大抵声雄豪,历历出群宫调高。丰隆惊得蛟螭起,雨趁云随初啸嗥。 每到换头多顿挫,一声忽迸疑轰破。玲珑祇许牙枝催,清脆不容他乐和。 宫城响应声更辉,夜静月明诸处闻。何人懒忆马南郡,知予已胜桓将军。 明皇上楼初听得,听罢沈呤都不测。宣令遍询坊巷中,旋使王人捕入宫。 李谟悉心以实封,皇慈由是宽其罪。后来落魄如散仙,扁舟玩月江湖天。 绣囊探出金线管,扬眉舐唇徒自怜。惊神动鬼吹一曲,指法尤高气海圆。 波浪无风帖然静,千里水面铺轻烟。水族精灵潜鼓舞,老龙变见来相顾。 因将铁笛相对吹,李谟未识无惊怖。乃知艺但出众奇,不独人知鬼亦知。
luò yáng shào nián chēng   zhòng tuī héng duō gōng dāng shí jiào fāng suàn   de jiē    
tiān jīn yáng liǔ lóng qiáo 绿   lóng yuè dàn yān chǔ 宿 jīn jìn yán tōu   xīn fān jìn zhōng    
zhōng néng chí   jǐn xiàng qiáo lán àn zhī xìng cōng xīn huì guī lái fēn   míng xiàng yuè zhōng chuī    
yīn cáo xiāng chān chū   gōng zhēng yóu jué shuí xiàn cáo gāng shàn pa wèi   shuō yáng táo néng    
chán shēng duàn lián huán   zhòng shēng zhuǎn huí shān qīng xīn luò méi piāo   yáo zhà xiàng cháng fān    
suì jié fán yīn jiāo huā huō   nán fēng xiāo lài zhǎi míng zhū suǒ chuān 穿   luò jīn pán cuī pāi    
zhēng chuāng shēng xióng háo   chū qún gōng diào gāo fēng lóng jīng jiāo chī   chèn yún suí chū xiào háo    
měi dào huàn tóu duō dùn cuò   shēng bèng hōng líng lóng zhī cuī qīng   cuì róng    
gōng chéng xiǎng yìng shēng gèng huī   jìng yuè míng zhū chǔ wén rén lǎn nán jùn zhī   shèng huán jiāng jūn    
míng huáng shàng lóu chū tīng   tīng shěn lìng dōu xuān lìng biàn xún fāng xiàng zhōng xuán   shǐ wáng 使 rén gōng    
xīn shí fēng   huáng yóu shì kuān zuì hòu lái luò sàn xiān piān   zhōu wán yuè jiāng tiān    
xiù náng tàn chū jīn xiàn 线 guǎn   yáng méi shì chún lián jīng shén dòng guǐ chuī zhǐ   yóu gāo hǎi yuán    
làng fēng tiē rán jìng   qiān shuǐ miàn qīng yān shuǐ jīng líng qián lǎo   lóng biàn jiàn lái xiāng    
yīn jiāng tiě xiāng duì chuī   wèi shí jīng nǎi zhī dàn chū zhòng   rén zhī guǐ zhī