李密学遗苔酱脯云是自采为之

宋代 梅尧臣
潩流寒且急,岸草已凋摧。 石发尚堪把,江人曾不来。 谁知乌榜去,留采碧潭限。 持作吴乡味,能令案渌杯。
liú hán qiě   àn cǎo diāo cuī  
shí shàng kān   jiāng rén céng lái  
shéi zhī bǎng   liú cǎi tán xiàn  
chí zuò xiāng wèi   néng lìng àn bēi