离乱杂诗十一首 其二
飘零琴剑下巴东,未必蓬山有路通。乱世桃源非乐土,炎荒草泽尽英雄。
牵情儿女风前烛,草檄书生梦里功。便欲扬帆从此去,长天渺渺一征鸿。
piāo
飘
líng
零
qín
琴
jiàn
剑
xià
下
ba
巴
dōng
东
,
wèi
未
bì
必
péng
蓬
shān
山
yǒu
有
lù
路
tōng
通
luàn
。
shì
乱
táo
世
yuán
桃
fēi
源
lè
非
tǔ
乐
yán
土
,
huāng
炎
cǎo
荒
zé
草
jǐn
泽
yīng
尽
xióng
英
雄
。
qiān
牵
qíng
情
er
儿
nǚ
女
fēng
风
qián
前
zhú
烛
,
cǎo
草
xí
檄
shū
书
shēng
生
mèng
梦
lǐ
里
gōng
功
biàn
。
yù
便
yáng
欲
fān
扬
cóng
帆
cǐ
从
qù
此
cháng
去
,
tiān
长
miǎo
天
miǎo
渺
yī
渺
zhēng
一
hóng
征
鸿
。