离乱后寄九峰和尚二首

唐代 贯休
乱后知深隐,庵应近石楼。异香因雪歇,仙果落池浮。 诗老全抛格,心空未到头。还应嫌笑我,世路独悠悠。 萧洒复萧洒,松根独据梧。瀑冰吟次折,远烧坐来无。 老ch寒披衲,孤云静入厨。不知知我否,已到不区区。
luàn hòu zhī shēn yǐn   ān yīng jìn shí lóu xiāng yīn xuě xiē   xiān guǒ luò chí
shī lǎo quán pāo   xīn kōng wèi dào tóu hái yīng xián xiào   shì yōu yōu
xiāo xiāo   sōng gēn bīng yín zhé   yuǎn shāo zuò lái
lǎo   c   h ch hán   yún jìng chú zhī zhī   fǒu dào