骊龙珠吟

唐代 天然
骊龙珠,骊龙珠,光明灿烂与人殊。十方世界无求处,纵然求得亦非珠。 珠本有,不升沉,时人不识外追寻。行尽天涯自疲寂,不如体取自家心。 莫求觅,损功夫,转求转灭转元无。恰如渴鹿趁阳燄,又似狂人在道途。 须自体,了分明,了得不用更磨莹。深知不是人间得,非论六类及生灵。 虚用意,损精神,不如闲处绝纤尘。停心息意珠常在,莫向途中别问人。 自迷失,珠元在,此个骊龙终不改。虽然埋在五阴山,自是时人生懈怠。 不识珠,每抛掷,却向骊龙前作客。不知身是主人公,弃却骊龙别处觅。 认取宝,自家珍,此珠元是本来人。拈得玩弄无穷尽,始觉骊龙本不贫。 若能晓了骊珠后,只这骊珠在我身。
lóng zhū   lóng zhū   guāng míng càn làn rén shū shí fāng shì jiè qiú chù   zòng rán qiú fēi zhū
zhū běn yǒu   shēng chén   shí rén shí wài zhuī xún xíng jǐn tiān   jiā xīn
qiú   sǔn gōng   zhuǎn qiú zhuǎn miè zhuǎn yuán qià 鹿 chèn yáng yàn   yòu shì kuáng rén zài dào
  le fēn míng   liǎo de yòng gèng yíng shēn zhī shì rén jiān   fēi lùn liù lèi shēng líng
yòng   sǔn jīng shén   xián chǔ jué xiān chén tíng xīn zhū cháng zài   xiàng zhōng bié wèn rén
shī   zhū yuán zài   lóng zhōng gǎi suī rán mái zài yīn shān   shì shí rén shēng xiè dài
shí zhū   měi pāo zhì   què xiàng lóng qián zuò zhī shēn shì zhǔ rén gōng   què lóng bié chù
rèn bǎo   jiā zhēn   zhū yuán shì běn lái rén niān wán nòng qióng jìn   shǐ jué lóng běn pín
ruò néng xiǎo le zhū hòu   zhǐ zhè zhū zài shēn