李龙眠唐马,仲穆临

宋代 郑元祐
龙眠画马妙入神,貌得唐时马与人。人通马语默相契,马知人意更相亲。 文皇昔御六龙出,天为圣主产骐驎。开元马牧蕃盛日,泛驾齧膝谁能驯? 自昔龙驹有天骨,骕骦独起秋轮囷。西巡不复觞王母,东归政尔惭直臣。 马图流传至汴宋,玉骢紫燕聊前陈。守文之君保成业,不肯一日开边尘。 遂寘骅骝鼓车下,猛蛟失水无完鳞。柏台退休亲貌得,画意逮逼曹韩真。 画史才知粉墨趣,学士乃通元化因。曹韩骨朽伯时死,馀不溪上苕花春。 临摹不得画史意,掩卷愁眉谁与伸?
lóng mián huà miào shén   mào táng shí rén rén tōng xiāng   zhī rén gēng xiāng qīn
wén huáng liù lóng chū   tiān wèi shèng zhǔ chǎn lín kāi yuán fān shèng   fěng jià niè shuí néng xùn  
lóng yǒu tiān   shuāng qiū lún qūn 西 xún shāng wáng   dōng guī zhèng ěr cán zhí chén
liú chuán zhì biàn sòng   cōng yàn liáo qián chén shǒu wén zhī jūn bǎo chéng   kěn kāi biān chén
suì zhì huá liú chē xià   měng jiāo shī shuǐ wán lín bǎi tái tuì 退 xiū qīn mào   huà dǎi cáo hán zhēn
huà shǐ cái zhī fěn   xué shì nǎi tōng yuán huà yīn cáo hán xiǔ shí   shàng sháo huā chūn
lín huà shǐ   yǎn juàn chóu méi shuí shēn