李礼侍石林

宋代 韩淲
磊磈著胸次,婆娑寄嶙峋。客来亦置酒,相与悦老身。 晴风吹岷峨,浩荡无边春。巴江下吴波,软红生帽尘。 回头山房染,石也诚可人。不知几千人,造化此一真。 只恐断取去,补天费精神。
lěi wěi zhù xiōng   suō lín xún lái zhì jiǔ xiāng   yuè lǎo shēn    
qíng fēng chuī mín é   hào dàng biān chūn jiāng xià ruǎn   hóng shēng mào chén    
huí tóu shān fáng rǎn   shí chéng rén zhī qiān rén zào   huà zhēn    
zhǐ kǒng duàn   tiān fèi jīng shén