栗里华阳窝辞 筑层楼辞

唐代 王质
楼愈高兮世愈遥,平壤兮层霄。松遇风风遇松兮,信美而弗超。 笙籁兮云陂,波涛兮雪川。梦已隔而弗闻兮,矧浮尘之入飞烟。 楼安得兮袤阜,松安得兮穹岩。大分有终兮大空无终,斯时有群仙之是从兮,它时无一人之与同。
lóu gāo shì yáo   píng rǎng céng xiāo sōng fēng fēng sōng   xìn měi ér chāo
shēng lài yún bēi   tāo xuě chuān mèng ér wén   shěn chén zhī fēi yān
lóu ān mào   sōng ān qióng yán fēn yǒu zhōng kōng zhōng   shí yǒu qún xiān zhī shì cóng   shí rén zhī tóng