栗里华阳窝辞 笙

唐代 王质
山不风兮风不松,■磕兮自生松风。夫何所嗜之太酷兮,山林将安为容。 下坂兮飞鞚,袤川兮深弓。去彼取此兮但空,斯情兮焉穷。 王母去兮云归,王子来兮霜霏。凤皇兮惊飞,明月在天兮星稀。 畴昔兮成非,是耶非耶焉知。
shān fēng fēng sōng     shēng sōng fēng suǒ shì zhī tài   shān lín jiāng ān wéi róng
xià bǎn fēi kòng   mào chuān shēn gōng dàn kōng   qíng yān qióng
wáng yún guī   wáng lái shuāng fēi fèng huáng jīng fēi   míng yuè zài tiān xīng
chóu chéng fēi   shì fēi yān zhī