栗里华阳窝辞 其一 栗里卉木

唐代 王质
卉木之繁,所先我竹。成儿超母,二百日足。其次松柏,异馀同节。 自稚及老,升竹叔伯。在我窝兮不欲摧,雪月雨风无亦宜,就中松风天下稀。
huì zhī fán   suǒ xiān zhú chéng ér chāo   èr bǎi sōng bǎi   tóng jié
zhì lǎo   shēng zhú shū zài cuī   xuě yuè fēng   jiù zhōng sōng fēng tiān xià