栗里华阳窝辞 其二 栗里卉木

唐代 王质
卉木之繁,无先我桑。相助芙蓉,与吾集裳。其次槐榆,春风同敷。 亦有翠葆,清凉吾庐。在我窝兮不欲残,六七月起秋风寒,萧萧吹得螵蛸乾。
huì zhī fán   xiān sāng xiāng zhù róng   shang huái   chūn fēng tóng
yǒu cuì bǎo   qīng liáng zài cán   liù yuè qiū fēng hán   xiāo xiāo chuī piāo xiāo qián