栗里华阳窝辞 鹿皮巾葛巾

唐代 王质
斓斓兮斑斑,毋落落兮其间。苍茸黄精之本兮,秋风杳生后而生前。 山葛兮山巾,勿问山中兮君其问诸水滨。瀼瀼兮秋露漙,萧萧兮秋风生。 净居永福兮,胡可得为孤山之寒人。荷荷兮已矣,胶胶兮何耶。 去复来兮,愿采茅山之药花。
lán lán bān bān   luò luò jiān cāng rōng huáng jīng zhī běn   qiū fēng yǎo shēng hòu ér shēng qián
shān shān jīn   wèn shān zhōng jūn wèn zhū shuǐ bīn ráng ráng qiū tuán   xiāo xiāo qiū fēng shēng
jìng yǒng   wèi shān zhī hán rén   jiāo jiāo
lái   yuàn cǎi máo shān zhī yào huā