栗里华阳窝辞 栗里杖及尘拂子

唐代 王质
溪昏雾多,润即搓挪。路微石狠,弱即担柯。在我窝兮不可摐,十二红边千百红,入山转深春转浓。
hūn duō   rùn cuō nuó wēi shí hěn   ruò dān zài chuāng   shí èr hóng biān qiān bǎi hóng   shān zhuǎn shēn chūn zhuǎn nóng