栗里华阳窝辞 栗里琴

唐代 王质
宜竹宜松,宜山宜溪。有月与风,无适不宜。在我窝兮不可撄,千头万绪丛关心,才闻一声无一星。
zhú sōng   shān yǒu yuè fēng   shì zài yīng   qiān tóu wàn cóng guān xīn   cái wén shēng xīng