栗里华阳窝辞 栗里屦鞋

唐代 王质
有黄其总,有青其絇。岩壑崎岖,不利走趋。在我窝兮不可排,白沙何尝破青鞋,柳絮蒲花铺满街。
yǒu huáng zǒng   yǒu qīng yán   zǒu zài pái   bái shā cháng qīng xié   liǔ huā mǎn jiē