栗里华阳窝辞 壶觞

唐代 王质
乾为天兮为圆,有时兮不然。醒复醒兮日月皆为之右转,醉复醉兮天勿为之左旋。 骛遐观兮北睨,敛孤照兮南䀽。天下有道则庶人不议兮,夫何波浪之瀰漫。 柯栾栾兮我眄,松萧萧兮我抚。阿衡去我兮已远,我独歌兮独舞。 化无舆兮曷乘,尽无宅兮曷归。今茫茫兮何是,昨莽莽兮何非。
qián wèi tiān wèi yuán   yǒu shí rán xǐng xǐng yuè jiē wèi zhī yòu zhuǎn   zuì zuì tiān wèi zhī zuǒ xuán
xiá guān běi   liǎn zhào nán yán tiān xià yǒu dào shù rén   làng zhī màn
luán luán miǎn   sōng xiāo xiāo ā héng yuǎn  
huà chéng   jǐn zhái guī jīn máng máng shì   zuó mǎng mǎng fēi