李君贶借示其祖西台学士草圣并书帖一编二轴

宋代 黄庭坚
当时高蹈翰墨场,江南李氏洛下杨。 二人殁後数来者,西台唯有尚书郎。 篆科草圣凡几家,奄有汉魏跨两唐。 纸摹石镂见彷佛,曾未得似君家藏。 侧厘数幅冰不及,字体欹倾墨犹湿。 明窗棐几开卷看,坐客失床皆起立。 新春一声雷未闻,何得龙蛇已惊蛰。 仲将伯英无後尘,迩来此公下笔亲。 使之早出见李卫,不独右军能逼人。 枯林栖鸦满僧院,秀句争传两京遍。 文工墨妙九原荒,伊洛气象今凄凉。 夜光入手爱不得,还君复入古锦囊。 此後临池无笔法,时时梦到君书堂。
dāng shí gāo dǎo hàn chǎng   jiāng nán shì luò xià yáng
èr rén hòu shù lái zhě   西 tái wéi yǒu shàng shū láng
zhuàn cǎo shèng fán jiā   yǎn yǒu hàn wèi kuà liǎng táng
zhǐ shí lòu jiàn páng   céng wèi de jūn jiā cáng
shù bīng   qīng yóu shī 湿
míng chuāng fěi kāi juàn kàn   zuò shī chuáng jiē
xīn chūn shēng léi wèi wén   de lóng shé jīng zhé
zhòng qiāng yīng hòu chén   ěr lái gōng xià qīn
shǐ 使 zhī zǎo chū jiàn wèi   yòu jūn néng rén
lín mǎn sēng yuàn   xiù zhēng chuán liǎng jīng biàn
wén gōng miào jiǔ yuán huāng   luò xiàng jīn liáng
guāng shǒu ài   hái jūn jǐn náng
hòu lín chí   shí shí mèng dào jūn shū táng